

Đang Truy Cập Các Mảnh Kí Ức Của Người Gác Đền...


Đang Truy Cập Các Mảnh Kí Ức Của Người Gác Đền...
Lời đầu tiên, chào mừng sự hiện diện của bạn ở đây.
Và cám ơn bạn đã dành thời gian ở nơi này.
Vì bạn đã ở đây, tôi sẽ không làm mất thời gian của bạn chỉ để kể về việc tôi là ai. Thay vào đó, tôi muốn nói một chút về điều đã khiến tôi bắt đầu hành trình này. Về việc trở thành một người kể chuyện, về những viên đá đầu tiên của Nhật Ký Người Gác Đền. Nó có thể sẽ có chút giông dài, cũng có thể sẽ hơi lan man. Nhưng là lời từ tận đáy lòng.
Đã nhiều lần tôi tự hỏi, nếu tôi của mười lăm năm trước biết được rằng tôi vẫn một lòng theo đuổi cái ý tưởng điều rồ mà hắn đã bắt đầu, liệu trái tim hắn sẽ thổn thức đến nhường nào? Hạnh phúc ra làm sao?
Trong suốt thời gian dài, có thể nói tôi đã viết rất nhiều bản nháp - những tác phẩm có tên gọi nhưng chẳng có hình hài rõ ràng, bởi vì tôi đã cất giữ chúng bên trong chiếc rương chứa đựng những thứ 'chưa đủ hoàn hảo' của mình. Và tôi đã nghĩ rằng tất cả chúng chỉ đáng để cất xó. Và đúng là tôi đã làm thế. Tôi vẫn luôn cất giữ tất cả cho riêng mình. Không công bố hay công khai bất kì thứ gì cho tới khi tôi xuất bản được tác phẩm đầu tiên. Phải, cho tới khi tác phẩm đầu tiên trở thành một ấn bản thơm phức mùi giấy. Đến lúc đó chiếc rương kia mới có thể được lật mở những mảnh ghép tiếp theo. Ấy vậy mà, xui rủi làm sao, trớ trêu làm sao khi tác phẩm đầu tiên của tôi cứ mãi lạc lối trong vô định. Bởi sự tham lam và ích kỷ của tôi.
Tôi bế tắc và mãi không thể tìm được lối thoát. Cứ loay hoay mãi về cuộc đời và con đường của mình.
Và rồi, tôi chạy trốn bằng việc bắt đầu tác phẩm thứ hai, rồi thứ ba, rồi thứ tư....cứ như thế cho tới khi kho tàng của trôi trở thành một cái nhà kho hỗn độn, rối mù. Và chẳng đi đâu về đầu. Chúng chỉ là những mẩu giấy vụn chẳng có tên gọi.
Tôi lạc lối, và ngập chìm trong mớ bòng bong do bản thân mình tạo ra.
Trống rỗng. Và tan vỡ.
Hàng nghìn câu hỏi giá như ngập chìm trong tâm trí...và cuối cùng câu hỏi lớn nhất vẫn cứ mãi vang vảng trong tâm can tôi: Rốt cuộc tại sao tôi lại bắt đầu con đường ngu ngốc này? Nếu tôi không đi con đường này, liệu cuộc đời tôi có đổi khác?
Con đường này dường như khiến cuộc đời tôi ngập chìm trong bùn lầy, khi tôi mắc kẹt trong hàng trăm thế giới mà chính tôi tạo ra. Khiến tôi dần rời xa thực tại, nhưng lại bị thực tại nguyền rủa đến mức không thể ngóc đầu lên được.
Với tôi mà nói, mười lăm năm quả thật là một thời gian rất dài để theo đuổi một sự nghiệp không rõ hình cũng không rõ nét, cũng không có thành tựu gì nổi bật. Như một người đã từng nói, một kẻ không có tài năng gì sao lại cố gắng đến thế? Phải...tại sao tôi phải cố gắng đến thế nhỉ?
Nhưng rồi...tôi cứ vẫn tiếp tục...Bởi tôi không đủ khả năng khiến tâm trí mình dừng lại. Chỉ trong một cái chớp mắt, cả linh hồn tôi lại trôi dạt ở một thế giới nào đó. Và trong những ảo mộng ấy, niềm khao khát nhất của tôi, lí do mà tôi bắt đầu hành trình này, vẫn không ngừng thì thầm bên tai: 'Đừng bỏ rơi con. Đừng quên con, cha ơi.'
Năm tôi lên mười hai, cũng là lúc biết đến sự tồn tại của 'cái chết' - khi một người từng nhìn thấy trước mắt giờ lại ẩn mình bên trong những vách gỗ, bỗng nhiên xoá tan sự hiện diện của bản thể ở thế giới này. Tôi đã biết rằng bản thân mình sẽ không bao giờ có thể tồn tại được mãi. Rằng đời người, có điểm tận cùng. Và tôi luôn cảm giác rằng, thời gian của tôi không còn nhiều nữa. Tôi luôn cảm thấy ai đó luôn thì thầm bên tai mình. Đếm từng giây, từng giây. Vậy nên, tôi không thể chờ đợi cho đến khi tác phẩm đầu tiên của mình được xuất bản mới có thể bộc lộ hết những gì đang diễn ra trong tâm trí tôi. Mà tôi cần phải làm gì đó, một thứ gì đó cụ thể và hữu hình hơn. Tôi chẳng thể đợi cho đến khi tất cả quân domino lần lượt ngã xuống.
Vậy nên tôi cần một nơi để có thể hiện thực hoá tâm trí tôi. Một thế giới đủ lớn để trở thành cú hích thúc đẩy tôi về phía trước. Đó là lúc tôi bắt đầu mày mò những dòng mã đầu tiên, để tạo ra một nơi mà tôi có thể lưu giữ từng mảnh giấy ghi chú của mình.
Dẫu cho tôi chỉ muốn sống một cuộc đời bình lặng. Ẩn mình trong cái ranh giới giữa buổi chiều tà. Trò chuyện với cha mẹ, nâng chén rượu với bạn bè thân hữu. Sáng chăm đàn chó, chiều cho gà ăn. Tôi sợ. Nhưng tôi chẳng còn thời gian đễ lưỡng lự nữa rồi. Quá nhiều điều tôi muốn làm, và việc sống trong bóng tôi khiến tôi bị xiềng xích. Cho dù không muốn, tôi vẫn phải làm việc tôi phải làm - là điều không thể tránh khỏi. Ngay cả khi mặt trời sẽ thiêu rụi linh hồn tôi, ngay cả khi tôi không còn là kẻ hoang tưởng sống trong một thế giới mộng mơ, ngay cả khi tôi đánh mất chính con người tôi hiện tại.
Tôi...thực sự...không biết mình sợ hãi điều gì nữa. Là điểm tận cùng của tôi, hay là tiếng gọi của vận mệnh.
Tôi không viết ra những cảm xúc của mình để cầu mong lòng xót thương của bạn - người vô tình ở đây, cũng không phải mong mỏi sự đồng cảm vì những lời than thở. Tôi làm tất cả những điều này không phải vì sự mong chờ sự công nhận hay yêu thương của người khác, thậm chí là sự ghét bỏ.
Tôi không quan tâm đến vạn vật xung quanh mình.
Tôi không quan tâm đến bạn. Và bạn cũng không cần để ý đến tôi. Tôi làm điều này vì chính bản thân mình, vì đoạn đường còn lại của tôi. Tôi ở đây để khắc tạc vận mệnh của mình lên đá, và khi tôi hoàn thành vận mệnh của mình ở thế giới này, như chiếc lá trôi theo khe suối, tan biến như bụi tro.
Thực tế là cuộc sống của chúng ta sẽ chẳng liên quan gì đến nhau, và bạn cũng không cần phải quan tâm đến những điều mà tôi không ngừng thốt lên là 'vận mệnh'. Bởi vì bạn còn vận mệnh của chính mình, một điều đáng giá hơn - phải không? Vậy nên, giây phút này, tôi thực tâm hi vọng một điều, nếu bạn đã ở đây, tình cờ hay duyên số đi chăng nữa. Hi vọng những gì ở nơi này có thể mang lại cho bạn một điều gì đó. Nuôi dưỡng tâm hồn bạn hay chỉ cần khiến bạn vui vẻ. Và còn có thể tìm thấy dáng vẻ yêu thích của bản thân, hay thế giới mộng tưởng của riêng bạn. Và lúc đó, cả bạn và tôi đều có thể tự nói với bản thân rằng: Tôi đã sống một cuộc đời phi thường. Trong chính thế giới mà tôi tạo ra.