LỜI CHỨNG KHAI NGUYÊN
Lời đầu tiên, ta xin dành cho cha mẹ — những người đã cho ta sự sống và lí tưởng.
Ta đã nhận lấy sinh mệnh này từ mẹ cha, trước khi ta nhận thức được sự tồn tại. Trước khi ta học được tình yêu thương là gì. Như những cơn gió thì thầm bên tai, dạy cho ta những bước đi đầu tiên.
Ta biết ơn J.R.R. Tolkien, vì đã mở ra cho ta nhận thức rằng trí tưởng tượng của con người chưa từng có điểm kết thúc.
Một lời cám ơn đến Uzumaki Naruto — người bạn thân thiết của ta, đã luôn nhắc nhở ta rằng: Đừng bỏ cuộc.
Và một lời dành cho Uchiha Itachi, "khi theo đuổi một điều gì đó, có những cái giá cần phải trả.
Hay Aomine: "Kẻ đánh bại ta chỉ có thể là ta.
Và cuối cùng là Kwon Ji Yong với câu hát vang vọng: Qua đêm nay ta sẽ đổi thay.
Lại có những người chưa từng hiện diện trong đời ta, nhưng đã mở rộng tầm mắt ta vượt khỏi giới hạn của tháng năm.
Họ dạy rằng việc dựng nên thế giới không phải để trốn tránh thực tại, mà để đối diện với nó ở tầng sâu hơn.
Rằng trí tưởng không bị trói buộc bởi thời gian, và tiếng nói nhỏ bé nhất cũng có thể vọng qua muôn kỷ.
Những dòng này được ghi lại, không để tự thuật thân phận, mà để làm chứng cho khởi nguyên. Tựa như những dấu chân hằn in trên cát, dẫn dắt ta qua những ngày mờ sương.
Ta cũng học được từ những câu chuyện không sinh ra từ mực và giấy.
Mà từ ý chí.
Từ kẻ nhiều lần ngã xuống rồi lại đứng lên, ta hiểu rằng bền chí không phải là không tuyệt vọng, mà là vẫn bước tiếp giữa tuyệt vọng.
Nhiều tác phẩm không được gọi tên.
Nhiều bàn tay không để lại dấu tích.
Họ không mong được ghi nhớ, nhưng vẫn lặng lẽ trú ngụ trong thâm tâm ta, uốn nắn điều mà sau này ta dám dựng nên.
Lại có những bằng hữu — kẻ ở lại lâu dài, người chỉ ghé qua như bóng chiều.
Không ai rời đi mà không để lại vết hằn.
Những lời này không viết ra để cầu danh, cũng chẳng để xin xá tội.
Chúng được khắc xuống để những gì tiếp nối không rời rạc khỏi căn nguyên của nó.
Vậy nên xin được ghi nhận:
Không có thế giới nào tự sinh mà trọn vẹn.
Mọi cõi giới đều được nâng đỡ.
Bởi sinh mệnh,
Bởi ngôn từ,
Và bởi sự chịu đựng thầm lặng của những kẻ đi trước.
Hay của chính ta.
Thực sự thì ta không biết rõ ai sẽ lắng nghe những lời nói này
Nó như những cơn gió lướt trong bóng đêm
Như lúc này đây
Tối tăm và tĩnh mịch
Nhưng làm sao ngăn được những cơn sóng cuộn trào.
Một nỗi sợ lớn ám ảnh thân xác ta.
Thời gian.
E là không đủ để có thể hoàn thiện các mảnh ghép.
Nhưng chẳng còn cách nào khác.
Và xin khẳng định lại một điều
Đây không phải tình yêu,
Cũng không phải là đam mê hay ước mơ gì đó.
Ta không làm tất cả điều này vì ta muốn.
Mà đây là điều ta phải làm.
Là điều không thể tránh khỏi.
Là vận mệnh của ta ở cõi đời này.
Là phương trình mà ta chẳng có lời giải.